15 năm rồi, kể từ ngày tớ biết đến cậu, cuộc sống giờ đã thay đổi biết bao nhưng chưa khi nào quên cậu, dù chúng ta chưa một lần họp mặt.
Ngày ấy tớ mới học lớp 10, còn cậu học lớp 12, tớ vẫn nhớ những ngày chắt chiu từng đồng bạc để được ra quán nét gặp cậu. 4h chiều chủ nhật, cái mốc thời kì ấy cậu còn nhớ không? Với tớ, cả cái cảm giác vui vui khó tả khi nick cậu bật sáng tớ vẫn còn nhớ lắm, lúc ấy chỉ mong sao được trò chuyện mãi với cậu nhưng không dám nói điều ấy. Rồi khi cậu đỗ, chúng ta chuyển sang gửi thư tay nhiều hơn, nghe đâu lúc nào tớ cũng có thể viết, viết mọi nghĩ suy trong lòng để gửi cho cậu. Lúc đó tớ đã nghĩ sau này nếu được học đại học thì kiên cố chúng ta sẽ có dịp gặp nhau.
Rồi điều đó không thành khi tớ đỗ một trường cách xa cậu, khoảng cách địa lý Hà Nội - Thái Nguyên làm cho chúng ta không có cơ hội gặp mặt, cậu cũng không có ý định gặp tớ, tớ vẫn viết thư trực tính cho cậu. Tớ vẫn nhận được quà của cậu mỗi dịp đặc biệt, còn tớ không bao giờ dám hỏi cậu có muốn gặp không?
thời gian trôi đi, cậu ít giao thông, nick Yahoo cũng không sáng nhiều nữa. Năm thứ 3 đại học, tớ có người yêu, sau đó không còn viết thư cho cậu nữa. Vậy là từ đấy chúng ta mất giao thông. Tớ vốn là đứa trọng kí vãng và tình cảm nên tìm cậu trên internet, muốn biết xem người bạn trước kia giờ ra sao, cuộc sống có tốt không? bữa nay, sau 17 năm không liên lạc, đúng ngày sinh nhật tròn 34 tuổi của cậu, tớ thấy trang cá nhân chủ nghĩa của cậu. Ông trời thật không phụ công những con người trọng tình cảm, tớ vui biết bao khi cậu vẫn còn nhớ những kỷ niệm trước đây, những điều đã bỏ quên 17 năm trời.
Có một điều tớ không bao giờ có thể ngờ đến. Khi tớ hỏi về gia đình, về công việc, lời san sẻ thực tình của cậu làm tớ thực sự cảm thấy đau nhói. Trong khi cuộc sống của tớ tương đối ổn định, có gia đình hạnh phúc và 2 bé trai ngoan ngoãn cùng công việc nhà nước ổn định, cậu nói rằng cậu là gay. Khi viết đến những dòng chữ này, tớ thực thụ khó biểu hiện thành lời. Trong nghĩ suy, tớ không bao giờ có thái độ kỳ thị hay xa lánh những người như vậy, nhưng thực sự cảm thấy như mất mát điều gì ấy.
Đến giờ này tớ cũng chẳng biết mình có thể làm gì để tốt hơn cho cậu, những gì khổ cực và mỏi mệt chắc cậu cũng chịu đủ rồi. Tớ chỉ biết viết những dòng chữ này lên đây, mong sao cậu sẽ có một cuộc sống tốt đẹp hơn. Tớ chưa mường tượng được để có hạnh phúc trọn cho cậu thì như thế nào mới là đủ, là đúng, bởi từng lớp này chưa hoàn toàn ưng ý những người như cậu, phải không?
Ngân
bạn đọc gọi vào số 09 6658 1270 để được tương trợ, đáp thắc mắc.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét